Tôi nhớ những giọt nước mắt mỗi ngày bơ vơ của chính mình lúc mới sang. Nỗi nhớ Việt Nam cồn cào trong ngực trẻ, cùng với nhịp đập của trái tim lỗi nhịp vì mệt và áp lực. Nhớ mỗi cái 5h sáng nước mắt hoà với nhịp bước chân giữa ga Ike rộng , vài bóng người lạ ngang qua… Nhớ những lần cầm điện thoại muốn gọi về nói với mẹ rằng: Liệu con có đứng vững không??? Nhưng mồm vẫn ba hoa: Con chả muốn về đâu, bên này tốt bỏ xừ ra!!!!
Vâng, Nhật Bản lúc mới sang nó thế, xa lạ và cô độc…
Còn bây giờ, tôi nhớ con bé yếu đuối 9 tháng trước đã lạc đi đâu rồi. Đôi lúc cần nó khóc hộ mà tìm không ra…

Tôi yêu Nhật Bản mỗi sáng đi làm, thấy mình thật có ích, thật trưởng thành và mạnh mẽ. Nhất là vào những hôm trời 1,2 độ. Vẫn lướt qua dòng người một cách tự tin lạ thường. Tôi nói cái thứ tiếng ấy mỗi ngày, đúng sai cứ kệ, nói đã, sửa sau. Rồi tôi thấy tương lai ánh lên trong đôi mắt mình. 
Có quyền tự hào, đúng chứ!!! Tự hào mỗi lần gọi về mẹ đều kể về con gái cưng với bạn bè, hàng xóm. Không phải là gửi về bao nhiêu tiền, mà là quan tâm bố mẹ gấp ngàn lần khi xưa, là hạnh phúc khi con gái mình nói những lời quan tâm, trách nhiệm. Như vậy thôi, đã thấy Nhật Bản đã dạy ta cái gì? 
Nghĩ đến mỗi hôm nghỉ làm, cũng bằng từng đó thời gian mà chẳng làm được gì ra hồn, trong khi đáng nhẽ ra mọi ngày từng tiếng ấy là từng này tiền, cảm thấy biết trân quý thời gian. Trân quý nhiều thứ … 
Nhật Bản trong tôi bây giờ, không màu hồng mộng mơ như lúc chưa sang vẫn nghĩ, không lộng lẫy như bức tranh tự mình vẽ ra… nhưng không nơi nào toàn diện cả. Xét về tổng thể, đây vẫn là một nơi đáng để sống và theo đuổi ước mơ của chính mình. Một nơi để mỗi ngày ngắm mình trong gương, tự hỏi những gì mình đã làm, xem mình đủ tư cách để thấy mình toả sáng chưa? Về nhân cách và tư duy. Xem thử cách bạn nhìn nhận về cuộc sống này đã thay đổi chưa? 
Nhật Bản vẫn thế, mỗi ngày đều thay đổi. Chỉ có bạn là người quyết định đứng lại hay đi tiếp. Những người thành công ở nơi này, đều hiểu được những thứ tuyệt vời nơi này mang lại, đều thấy cuối con đường, tương lai đang vẫy gọi. Tôi chọn bước tiếp trên con đường chông gai này!!! Có lẽ vì tôi tham lam hơn những người chọn dừng lại!!!

                                                                                                                           

                                                                                                                                       Tác giả: Diệu Phúc


Mời bạn cùng tham gia cộng đồng du học để cùng trao đổi nhằm hiểu hơn cuộc sống của du học sinh

Link group tham gia trao đổi hoặc click vào ảnh: https://www.facebook.com/groups/hotroduhocnhatban

Hỏi đáp về du học Nhật Bản

 

 

Hỏi đáp về du học Nhật Bản