Những năm gần đây Du Học Nhật Bản tự túc như là một con sốt trong giới trẻ Việt Nam. Như thời gian trước lứa tuổi đi Nhật du học đa phần là các bạn lớn tuổi đã tốt nghiệp cao đẳng đại học. Nhưng bây giờ, đa phần đều là các bạn trẻ vừa tốt nghiệp cấp 3 đã có du học Nhật Bản. Các bạn chưa có trải nghiệm gì trong cuộc sống cả, luôn được bố mẹ bao bọc nuôi dưỡng. Các bạn chưa hiểu được cuộc sống tự lập là gì. Đối với các bạn, du học Nhật Bản như một bầu trời hồng trải dài hoa hồng với vô vàn điều kỳ thú cần khám phá. Thế nhưng các bạn đâu biết rằng cuộc sống du học sinh ở Nhật Bản vô cùng vất vả và hà khắc. Mỗi bạn đều có cảm nhận riêng của mình. Sướng hay khổ là do khả năng chịu đựng của mình.

Mỗi người có một chia sẻ riêng về cảm nhận của mình về cuộc sống nhưng hầu hết đều có chung một cảm nhận là du học Nhật Bản tự túc không phải là cuộc sống màu hồng.

Sau đây là tâm sự của bạn Nhung – du học sinh Nhật Bản. Tuy mới sang được 3 tháng nhưng đã có rất nhiều về cảm nhận về cuộc sống cũng như việc học ở đất nước hoa anh đào này.

“ 3 tháng trên đất Nhật! Vẫn đang trong thời kỳ quá độ và dần thích nghi nên thật sự đã thấm đc thế nào là mệt, là khổ, là chạy tàu cong mông, là ăn vội cơm để đi làm, đi học… Làm có 3 đêm 1 tuần thôi nhưng vẫn nhận thấy thời gian bên này nhanh như chó chạy ngoài đồng :v :v :v. Loanh quanh luẩn quẩn đã đến cuối tuần! Ngủ!! Loanh quanh luẩn quẩn lại đã thứ 2 đi học.

Nhưng đúng là ở nhà mà k học đc 1 tý gì thì sang đây thật sự vất vả! Ngoài đường tất cả đều là chữ Hán – không học không hiểu hay chỉ biết mặt vài chữ đơn giản nên không hiểu hết được, mọi người thì nói tiếng ngoài hành tinh ( just kidding)! Thầy cô nói mày có thể hiểu vì người ta dạy mình, người ta phải nói thật đơn giản, thật chậm cho mình hiểu nhưng khi ra ngoài đường hay đi làm nghe mọi người nói thì rất là ba chấm :v :v :v. Học bên này cũng nhanh hơn ở nhà nên phải tự cố gắng và tập trung để hiểu được. Nếu không học từ ở nhà rồi thì chỉ có càng ngu thêm, càng nghe càng không hiểu.

Nhật có vẻ không thích tiếng anh thế nên có rất ít chỉ dẫn bằng tiếng anh, trừ các ga tàu, các khu thương mại thật to có chút chút, còn lại hầu như không có tiếng anh, vậy nên sử dụng tiếng anh ngoài đường bên này hầu như vô dụng, tiếng anh chỉ để chém gió với bạn cùng lớp thôi :v :v :v.

Việc làm thì nhiều nhưng việc tốt thì đòi hỏi trình độ -> lại phải học thật tốt. Mà học tốt không có người sokai cho thì người ta cũng chưa chắc đã nhận. Nhưng cũng không nên ỷ lại vào việc có senpai hay người quen bên này! Bởi mấy ai sang đây làm 1 việc, mấy ai gia đình có điều kiện để chỉ phải làm để đóng học, để trang trải sinh hoạt phí. Sang đây ai cũng bận rộn, người ta thời gian ngủ còn không có thì thời gian đâu chăm lo chỉ bảo từng ly từng tý cho chúng ta??? Có thể lúc mới sang do đc các sensei ở nhà nhờ chỉ bảo cho các kohai nên các senpai cố gắng dành 1,2 buổi đi đăng ký điện thoại, sổ ngân hàng, 1 việc làm tạm thời…nhưng thế là người ta cũng đã có trách nhiệm lắm r, không thể dựa dẫm mãi được. Không đến lúc lại cứ trách trung tâm, trách sensei sao bảo bên này nhiều sempai lắm, nhiệt tình lắm các kiểu…họ đâu có nghĩa vụ phải giúp chúng ta mãi đâu, ai chẳng có cuộc sống riêng, phải lo cơm áo gạo tiền! Nên vẫn là tự thân vận động đi!

Công việc thì tuỳ chỗ. Có chỗ rất thoải mái, người Nhật thích người Việt thì lúc nào cũng nói chuyện, trêu đùa, cho kẹo bánh, cho đồ xinh xinh, làm giúp mình, mày làm sai người ta cũng không nói gì, tận tình chỉ bảo lại; làm đúng, cư xử tốt thì người ta khen luôn. Chỗ nào khó thì chồ chửi từ đầu đến cuối buổi làm, không chỉ đơn giản mỗi baka hay aho đâu! Nên là đã đi làm phải những chỗ như vậy thì nghỉ luôn hay cố chịu đựng thì là do mình! Tập tính nhẫn nại, rèn luyện thể lực, tập thích nghi với mọi hoàn cảnh sống từ ở nhà! Con vàng con bạc ở nhà sang bên này thì cũng chỉ như những người bình thường khác, không làm thì không có tiền, không có tiền, không vay được, không dám gọi về nhà lại lầm đường lạc bước, lại mang tiếng xấu cho cộng động người Việt! Mà bên này cám dỗ cũng nhiều! Chỉ hơn chứ không kém ở Việt Nam! Mà đôi khi chúng ta bị lừa cũng không biết, vì không nắm rõ luật, vì bị người ta rót mật vào tai, việc nhẹ lương cao. Bla bla bla…

Tóm váy lại là cho đến thời điểm này vẫn chưa có khó khăn nào hết ngoại trừ không có tiền :v. Tóm quần lại là không học ở nhà chỉ có ngu thêm, sang đây chả được nước non gì. Tóm áo lại là hành trang nên mang sang Nhật là 50 bài mina học thật chắc, tìm hiểu thêm về cuộc sống cơ bản bên Nhật, thường thức đời sống ( có nhiều trung tâm không có những buổi nói chuyện, chia sẻ nên học viên sang đây cứ lơ nga lơ ngơ không biết gì, nhưng mà google đầy thông tin mà, sao không ai tự tìm hiểu nhỉ???), tiền và điện thoại bản quốc tế hoặc mạng docomo cũng được, sang đây đăng ký sim dùng luôn chứ giờ đăng ký điện thoại khó lắm rồi! Tiếng có thể không nói được nhưng anh google vạn năng có thể giúp chúng ta tìm đường về nhà, tra tàu, xe bus…mà không sợ lạc!!! Maybe that’s all! Ahihi”

Mỗi học viên đều có cảm nhận vô cùng khác biệt về Nhật Bản cũng như cuộc sống ở nơi đây. Sướng hay khổ đều là cảm nhận riêng mỗi người. Mọi khó khăn chỉ cần cố gắng là có thể vượt qua. Nhật Bản đòi hỏi những con người bản lĩnh và tiếp thu học hỏi vậy nên các bạn hãy chuẩn bị sẵn tinh thần trước khi lựa chọn cho mình con đường du học Nhật Bản nhé.

Chúc các bạn thành công!