Tình yêu, nỗi nhớ và sự quyết tâm du học Nhật Bản

 

Trước khi sang đây, chắc các bạn cũng đã tìm hiểu, đã nghe, đã đọc về cuộc sống nơi xứ người ở nhiều trang thông tin khác nhau. Mình cũng muốn chia sẻ một ít về nơi này. Những cảm xúc chân thật nhất của riêng mình...

DU HỌC NHẬT BẢN CÓ THỰC SỰ TỐT NHƯ NGƯỜI TA NÓI KHÔNG???

Bước chân đầu tiên nơi xứ người.

Ôi! Mẹ ơi! Có 1 nơi trên trái đất này dù gió đang rất to thì dường như cũng chả có hạt bụi nào chạm vào mặt, bay vào mắt cả??? Thật khó tin !

Vào ga đi tàu, thấy mình thật lạc lõng giữa thế giới này. Nơi mà người ta đi nhanh hơn cả mình chạy. Nơi mà con gái đi giày cao gót với tốc độ của mình mang giày thể thao. Dòng người lướt qua chóng mặt. Họ đi như thể chậm 1s nữa thôi cũng muộn. Chỉ nghe tiếng bước chân vội vã. Sốc thật! Rinh theo 2 cái vali nặng trịch lên tàu. Người ta vẫn niềm nở chờ mình. Họ mở rộng lối cho mình đi lên không bị vướng. Rồi xuống cũng vậy, cứ nhẹ nhàng và từ từ. Chẳng bị ai quát, chẳng thấy ai có vẻ gì khó chịu. Cảm giác này... lạ lắm.

Du học nhật bản có tốt không?

Rồi vào 1 siêu thị tiện lợi mua gì đấy tầm 100 yên thôi, bạn có đứng moi ra 100 đồng 1 yên thì nhân viên vẫn niềm nở và khách phía sau vẫn đứng chờ không 1 lời phàn nàn. Bạn có mặc bikini ra đường thì cũng chả ai quan tâm. Thật đấy, bạn chỉ cần nhặt giúp đồ họ làm rơi họ cũng cảm ơn bạn rối rít. Mình còn được tặng 4 cái bánh socola ngon ơi là ngon. Họ lỡ chạm vào bạn sẽ xin lỗi. Vài lần, đi mưa quên mang ô, được ngay một anh người Nhật đẹp trai hỏi bạn dùng ô của tôi nhé. Bạn đến ngã tư, xe ô tô dừng lại nhường bạn qua trước. Đèn đỏ tuyệt nhiên không ai dám vượt như Việt Nam vì có ngày chết không rõ lí do. Và hàng tỉ tỉ thứ khác nữa, thật tuyệt. 

Rồi 1 anh trong trung tâm du học Nhật Bản Thanh Giang xin việc cho. Chả lo nghĩ gì. Nói chung đến bây giờ mọi thứ với mình vẫn như mơ.

Nhưng Mà !

Mình đã học hết 50 bài ở Việt Nam, sang đây được lên học chung với các anh chị học hơn 1 năm rồi, nhiều kinh nghiệm, chỉ dạy.

Đi đường, ra ga, hỏi đường, nói chuyện căn bản OK nên chút lo lắng cũng không có. Nhất là chữ hán. Sang đây biển hiệu nào cũng toàn chữ hán. Không ai phiên ra hiragana cho bạn đâu.

Bạn không biết tiếng, các senpai dẫn đi xin việc cho cũng rất ngại. Thậm chí là làm yamato hay sagawa không cần tiếng, lúc đi kí hợp đồng những câu đơn giản không nghe được, Chồ cũng rất khó chịu. Tự bạn làm họ không có thiện cảm với bạn thôi. Mình đi kí hợp đồng xong còn ngồi nói chuyện với Chồ. Nói cười muốn rớt răng. Còn nhiệt tình hỏi han quan tâm nữa. 

Bạn lên trường có muốn nói gì cũng khó khăn. Không diễn tả được, có lạc đường, múa máy tay chân người ta cũng không hiểu được. 

Ai nghe bạn giải thích không? Chả ai cả.

Rồi thể lực. 

Sang đây, có khi bạn sẽ phải đi bộ bài chục cây số, đi đến nát chân cũng không than thở với ai được. Bạn đi làm mệt đến bở hơi tai thì cũng phải cố lê lết về đến nhà.

Đi học muộn, đi làm muộn ư? 

Nếu có tư tưởng cứ từ từ, muộn 1 tí không sao. Hay đi học đi làm thấy người ta dễ tính rồi ỷ lại thì bạn xác định đi. Nếu bạn không đúng giờ được thì ở nhà luôn đi. Đừng sang đây lam gì phí tiền bố mẹ.

Lời hứa, sự mập mờ và người sokai.

Đầu tiên là vấn đề lời hứa. Đừng sai phạm dù là 1 lần với 1 người nào. Vì ngay lập tức hình ảnh của bạn sẽ xuống dốc kinh khủng khiếp. Và bạn đừng mong người ta sẽ tin tưởng hay nghe bạn thêm lần nào nữa.

Sự mập mờ.

Bạn bỏ những câu như để em xem đã, em tưởng, em lỡ, em nghĩ, em bla bla không rõ ràng, không chắc chắn. Thì thôi. đừng nói, đừng hứa hẹn. Đừng làm người khác đi cũng không được mà dừng cũng không xong.

Rồi, vấn đề người sokai.

Nếu sokai mất phí thì khi nào đi làm mới đưa phí sokai. Nếu không muốn mất tiền ngu. Và những đứa bảo muốn lấy tiền luôn thì cho nó next đi. Vì không đáng tin. 

Còn nếu bạn đã nhờ ai giúp xin việc thì chắc chắn rằng bạn làm tốt. Không muốn cũng cố mà làm đừng làm mất mặt người ta. Đừng để lòng tốt của họ bị tổn thương. Nếu không muốn tạo ra thêm 1 thế hệ người Việt vô tâm nữa.

Đừng ai đang nghĩ trong đầu mình là người may mắn nhé. Vì thật ra mình vẫn gặp rất nhiều vấn đề. Đi xuống tàu rồi không biết đường ra xe buýt, bị lạc. Người sokai không nhiệt tình nên mất 3 tiếng lang thang ở ga này đến ga khác xong dầm mưa đi về. Hôm sau đi làm bị đuổi luôn vì nó chỉ cần biết mình không đến. Không cần nghe lí do. Bạn thử nghĩ lần đầu đi làm đã như thế, chắc nản lắm. Nhưng không phải. Vì tất cả những điều đó chỉ rèn giũa mình mạnh mẽ hơn ở nơi này thôi. Cứ mỗi bài học, mình học mỉm cười với nó. Cảm ơn nó.

Thật sự các bạn chỉ cần học tốt thôi, luyện tập cơ thể tốt. Thì sang đây sẽ không rơi vào tình trang các thanh niên hận trời oán đất như vẫn thấy trên cộng đồng đâu.

Mong các bạn có thể vững tâm. 

Mình tuy mới du học Nhật Bản được1 tháng, nhưng mình mong những gì mình chia sẻ có thể giúp các bạn hiểu thêm về nơi này. Có gì các bạn muốn biết có thể add facebook các anh chị đi trước để hỏi. Mình tin riêng ở Thanh Giang, mọi người sẽ nhiệt tình giúp các bạn giải đáp. Những nơi khác mình không chắc. !

Chúc các bạn thành công !!!

Diệu Phúc

Facebook: https://www.facebook.com/diem.nguyenthuy.9


 

Xem thêm:

Du học Nhật Bản khóc cho một kiếp người
 
 
 
 

du học nhật bản trọn gói 159 - 189

chi phí du học Hàn Quốc trọn gói

Du học các nước nói tiếng Anh

 

Viết bình luận
Chat facebook