Những dòng tự sự đầy cảm xúc

   Tokyo lạnh lắm rùi, tuyết rơi nhiều hơn – Sài Gòn thì se se gió chiều.

   Giật mình nghe Ting một tiếng, hồi hộp mở thư: Trần Vĩnh Khánh: Chị ơi, em ổn rồi, hôm nay em bắt đầu đi làm buổi đầu tiên, chị ờ nhà giữ gìn sức khỏe nhé!

   Tự nhiên thấy ấm lòng ghê gớm, mừng quá, cười thầm một cái: “Ok em, chúc mừng em nhé, cố gắng lên”. Mới vậy mà thời gian trôi nhanh quá, nhớ ngày nào bắt đầu quen em, chị ở HCM, em ở Đà Nẵng, vẫn ngây ngô và hồn nhiên lắm. Em nói muốn vào HCM học để gần chị, lúc đó HCM còn chưa có ký túc xá cho học viên, chị nói em ra Hà Nội học cùng các bạn và gần nhà cho thuận hơn, sau này cố gắng học tốt rồi bay vào Sài Gòn thăm chị. Em nghe lời, bắt đầu ngày đầu tiên khai giảng của kì tháng 10/2016, bố đưa em khoắc balo lên Hà Nội nhập học. Chị gọi điện nhờ Anh Tiến, chị Trang đón em và hướng dẫn em làm thủ tục.

   Thời gian em học ở Hà Nội, ngày nào cũng nhắn tin cho chị, nội dung không có gì khác ngoài những dòng tin khoe em học lớp Huế SS, nhiệt tình và vui lắm chị, hôm nay em được 98 điểm kiểm tra, cao nhất lớp, tuần này em không về nhà chị ah, em ở lại làm bánh cho cả lớp ăn, chị ăn không về đây em nấu cho ăn,...thực sự nói chuyện với em, cảm thấy như đang tâm sự với người em trai chứ không phải vị trí của một tư vấn viên với học viên nhắn tin trao đổi qua lại thông tin nữa. Tôi mến em nhiều hơn, quan tâm em nhiều hơn, không phải vì em là học viên của tôi tư vấn, mà vì em thật lắm, ngày nào cũng tâm sự với tôi, tôi hiểu em nhiều hơn, và lo lắng cho em nhiều hơn. Thời gian học cũng được 2 tháng, em quen hết với các hoạt động và môi trường rèn luyện nghiêm khắc của trung tâm, và bắt đầu chuẩn bị thi N5. Em gọi cho tôi, em nói lo quá, sợ thi không đậu chị à, em mới học đến bài 15. Tôi động viên em, cố gắng lên, sau đó gửi cho em các tập đề cương ôn thi Nattest N5 để em làm thử. Tôi gọi cho giáo viên của em, hỏi về tình hình học tập và sức học thực sự của em. Cô nói, em học chậm hơn so với các bạn khác, nếu chịu khó và cố gắng ôn luyện mới đậu được N5, tôi nhờ cô để ý quan tâm em hơn, động viên em học. Thi xong, em nói, em làm được hết chị à, mà không biết kết quả thế nào thôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, trút được một nửa nỗi lo, hồi hộp chờ kết quả cùng em.

dòng tự sự cảm xúc

   Lại tiếp tục những ngày inbox thân như chưa bao giờ thân hơn. Tôi nhận được thông báo lịch phỏng vấn trường của em chọn. Vội vàng cầm điện thoại gọi cho em chuẩn bị ôn phỏng vấn. Em đang ốm, tôi nói cố gắng lên em, học thuộc đề cương nhé, và hướng dẫn em những câu hỏi trường thường phỏng vấn học viên. Trước ngày phỏng vấn, gọi cho em mấy cuộc liền, em nói, em biết rồi, chị yên tâm, còn lo hơn cả em nữa, tôi lại nói với vào ĐT nhớ ăn mặc chỉnh tề, áo trắng quần âu cho đẹp trai nhé,...Dạ! Tiếng tít chuông điện thoại vọng lại.

   Alo, chị à....chuẩn bị khao em gì đi, em đậu rồi (mừng quá, tôi hét toáng lên, có thế chứ)

Mặc dù biết trường em dễ nhận hồ sơ, nhưng vẫn lo lắm, sợ em số nhọ, hihi, vui cả ngày luôn. Dù sao cũng đồng hành cùng em được nửa đường rồi. Những ngày tháng tiếp theo, tưởng êm xuôi, mà không phải vậy. Em bảo số em vừa nhọ vừa đen chị già à, nay phòng hồ sơ báo em phải về xin lại thông tin trong sổ hộ khẩu, với sửa lại học bạ nữa, hic.

   Lại hồi hộp, tôi gọi cho bên văn phòng hỏi hồ sơ của em trục trặc vấn đề gì, các chị nói bị sai thông tin số chứng minh thư không khớp. Tôi yên tâm, gọi cho em, báo em về xã xin sửa lại thông tin và đóng dấu xác nhận vào là được. Em vui hơn bảo: Vậy mai em xin phép về nhà làm cho xong hồ sơ. Thương lắm, mới có chưa đầy 20 tuổi đời thôi, cứ như cán bộ già đi lo giấy tờ, tôi lại động viên em cố gắng vất vả chút nữa là xong rồi, chỉ còn tập trung học tiếng thật tốt nữa thôi. Em cười to, lại Dạ! Nghe mà ấm áp, thân thương. Hồ sơ xong, không lo gì nữa, nhưng như một thói quen khó bỏ, chẳng có thông tin gì để báo cho nhau nữa, nhưng sao ngày nào cũng nhắn tin hỏi thăm nhau. Em chụp cho tôi những sinh hoạt hàng ngày của em ngoài Hà Nội, tôi mừng và hạnh phúc lắm khi thấy ảnh nào em cũng lầy và cười thật tươi. Có hôm tôi nói ốm, em nói sắp tới chú Mậu vào Sài Gòn, chị thèm ăn gì ngoài này không em gửi cho, tôi nói: Em chỉ được cái dẻo miệng, ăn gì không chị gửi về cho. Em "Hì" một cái, chị hiểu ý ghê ta ☺, quà của chị cái gì em cũng thích.

   Ngày báo thời gian cục Tokyo check, ngày nào tôi cũng nhắc em chú ý điện thoại, nhắc nhiều quá đến nỗi chưa kịp nói em đã bảo em biết rồi, chị yên tâm, cả tháng nay em không dám về nhà, đang đợi cục gọi chị à.    Có hôm em giận dỗi bạn nào trên lớp, giáo viên của em gọi cho tôi báo hôm đó em nghỉ ốm, tôi lấy máy bàn mã vùng HCM gọi cho em.

Em: Alo?

Tôi: Moshi Moshi...(tôi biết em chưa đủ trình nghe nhanh, tôi biết câu nào học lỏm được của học viên là tuôn nhanh một hồi)

Em: Bla Bla,...(tuôn ra một loạt tiếng Nhật, ngập ngừng pha chút giọng ngái ngủ)

Tôi cười phá lên, em hết hồn, tôi nói, ốm sao em, hôm nay nghỉ học à? Sao chị biết? Chị cái gì cũng biết. Đấy nhé, hôm nay mà cục gọi thật thì em tính sao, chịu khó đi học nhé, có gì các thầy cô và các anh chị phòng hồ sơ còn hỗ trợ em kịp thời chứ. Dạ, chiều em đi học ah!

   Làm em hết hồn, nhưng cho em bài học, lần sau em không dám tự ý nghỉ vì lí do cá nhân trẻ con nữa. Hai tháng trôi nhanh, em mừng vì không bị cục check thật, ngày thông báo kết quả, Trần Vĩnh Khánh đậu COE trường Shinwa – Tokyo, cả tôi và em ríu rít nói chuyện cả tiếng trên Facetime. Dặn dò em mang cái này, chuẩn bị cái kia, nhớ về nhà quan tâm bố mẹ nhiều hơn trong thời gian chờ lịch bay nhé. Chọc quê nhau, sang đó em gửi mĩ phẩm về cho chị xài cả năm, hihi.

   Đến ngày em bay, chị không về tiễn em được, em rất muốn được bay vô HCM rồi chuyển tiếp chặng sang Nhật, nhưng cõ lẽ hai chị em chỉ có duyên biết nhau qua Facebook, quen nhau qua mạng và thân nhau qua tin nhắn.

   Em sang tới nơi rồi, hơi lạnh chị à. Đẹp lắm, chị sang đây đi, em chờ.

   Tôi mừng cho em, hỏi ngày em nhập học, sang đó thế nào, quen chưa, thân với ai chưa?...Phải chịu khó ngoan ngoãn học tập nhé, chưa quen đường đừng có đi một mình lung tung mà lạc! Rồi tôi liên hệ bạn bè, học viên đang học gần chỗ em, xem có việc làm thêm giới thiệu cho em. Em cũng tìm, em nói em có người giới thiệu việc rồi, ổn lắm, đợi em làm thẻ xong là được đi làm chị ạ. (Cuộc sống du học sinh du học nhật bản).

   Hôm nay, em nhắn tin báo tôi em đi làm buổi đầu tiên, giờ em ổn định hết rồi. Tôi chúc mừng em, trong đầu thầm nghĩ những ngày tới chị em mình sẽ ít nói chuyện hơn vì giờ em bận rồi, yên tâm, chị sẽ luôn dõi theo và ủng hộ em. Cố gắng nhé!


                                                                                                                                  Nguyễn Huế

                                       Facebook : https://www.facebook.com/thanhgiangconincon.nh?fref=ts

du học nhật bản trọn gói

du học hàn quốc trọn gói

Du học các nước nói tiếng Anh

Viết bình luận
Chat facebook