NHẬT BẢN! Mai này sẽ ra sao???

Buông đôi tay giữa những guồng quay điên cuồng, hay trở thành 1 chiến binh mạnh mẽ, kiên cường trong giông bão...Nhắm mắt mấy hồi đã sắp qua 2 năm thanh xuân giữa nơi này. Mà đêm nào cũng nhớ ánh mắt của mẹ, của ông ngày chia xa. Ông tôi tóc đã bạc gần hết, nhưng vẫn còn phong độ lắm, vẫn dõi bước theo tôi dẫu tôi có đến nơi nào...Ông nheo mắt mới nhìn rõ được mặt tôi, tai ông điếc nên nói to lắm, vang cả khu phòng chờ. Ông thỉnh thoảng lại đứng lên xem người ta làm thu tục ra sao, rồi bảo tôi làm theo. Cả đời ông, làm cán bộ quản lí hàng trăm ngừoi, vậy mà lại có đứa cháu không bao giờ nghe lời ông. Giờ ông già rồi, cũng chả biết còn gặp cháu được mấy lần. Ấy vậy mà tôi cả đời cãi lời ông, bao lần làm ông lên tăng xông, cả đời tôi bấp chấp gia đình nói gì, chỉ thích làm theo ý mình. Cả kiếp này chẳng bao giờ có thể trả hết những lo lắng đã được nhận....

NHẬT BẢN! Mai này sẽ ra sao???

Nhật Bản mai này sẽ ra sao???

Mẹ tôi chỉ ngồi đó. Nhìn cái vali đầy uỵch, vô hồn. Hai con ngươi đỏ hoe, nhưng nước mắt tuyệt nhiên không hề rơi, dẫu rằng xung quanh, bao người ôm gia đình khóc nức nở. Tôi như một đứa vô cảm, nhìn hai người tôi yêu thương, nuốt hết nước mắt vào trong. Đến giờ bay, hai bên đi về hai phía, mẹ và ông không hề quay lại nhìn tôi, tôi đã mỉm cười, tự nhủ cũng như bao lần chia xa khác, quá quen thuộc rồi... nhưng nước mắt lại rơi lúc nào không hay, cổ họng ứ nghẹn lại, tay chân nóng ran lên, như không thể đứng vững được nữa. Giấy phút đó, chỉ muốn chạy ra và ôm lấy hai bờ vai khắc khổ ấy, chỉ muốn thôi bỏ đi sự bướng bỉnh và tham lam để về nhà, bỏ đi hết! Chợt hiểu rằng mạnh mẽ đến mấy, mình cũng là con người. Cũng biết yêu thương, biết rơi nước mắt!!! Nhật Bản, nơi tôi có thể vừa làm vừa lo cho bản thân ăn học, nơi tôi thấy cuộc sống của mình mai nay đi về đâu, mọi thứ đều tiện lợi và tuyệt vời. Nhưng có đâu cảm giác thân thương, bình yên như Việt Nam, có đâu bữa cơm mẹ nấu, bờ vai bố chở che, có đâu câu chuyện của ông thời xưa, hay chiếc áo, cái mũ len bà đan mỗi đợt đông về.

Hai năm rồi, ở nơi này, cũng có nhiều anh chị em tốt, có 1 người ông chăm lo như gia đình, có những người bạn bên cạnh nhau lúc khó khăn. Có nhiều thứ may mắn mà ông trời ban cho. Đương nhiên, lừa lọc, thị phi, khổ nhọc không phải không có, nhưng tất cả rồi cũng đi qua, ai cũng phải đối mặt để trưởng thành và chai sạn trên đường đời. Bạn muốn kể đến cái rét âm độ vẫn phải lết đi làm giữa đêm khuya, hay vác mấy bao gạo 20,30 kg vứt lên chuyền trong yamato. Bạn muốn nghe về cảm giác ngủ nhà vệ sinh công cộng, dưới chân cầu thang giữa hàng ngàn người đang bước vội không? Nhẹ hơn là chuyện mỗi ngày có khi chỉ ngủ được 2 tiếng, cả tuần mới có 2 hôm về nhà. Có những ngày sốt cao, hay đau nhức cả người, đi không nổi vẫn lê đi từng bước, vẫn hăng say với công việc , vẫn cười đó nói đó. Đã có mục tiêu , thì có bị mắng chửi cách mấy cũng chả thấy yếu lòng , hay nhục chí. Cứ bỏ ngoài tai, cứ nghĩ đến đồng lương cuối tháng mà cố gắng. Cứ nghĩ đến gia đình mà bước đi. Nghĩ đến ngày mai có ánh sáng nơi cuối đường, bình yên... Rồi sẽ có lúc, tôi cũng sẽ yếu đi, sẽ không còn cố được nữa. Đôi tay chai sạn và rỉ máu, mặt thâm , sần sùi, tối tăm, vai khòm xuống vì đau nhức, người gầy rọp đi - thiếu chất. Mũi chảy máu cam, lau đi rồi làm tiếp. Chắc tại cơ thể con gái yếu quá nên vậy, con trai thì khoẻ hơn.

Giờ thì đã qua rồi, cái thời kì kinh hoàng đó. Nên nếu ai nghĩ, sang đây là sướng thì cũng tuỳ. Nhà bạn giàu thì thôi, nghèo thì quên đi. Nếu bạn vay nợ sang đây thì cứ nhìn đó mà xem, mình có chịu nổi không? Liệu mình sẽ là chiến binh dũng mãnh hay bệnh binh thất bại quay về, thậm chí đã có không ít người đánh đổi cả mạng sống. Đây là sự thật, không phải ví dụ, hay vẽ chuyện. Chẳng qua, mức độ các bạn cần tiền và áp lực từ những số nợ nhân lên mà các bạn sẽ thế nào??? Đó là vấn đề để quyết định cuộc sống bên này sướng khổ ra sao! Có một ngày như thế, sau những màu hồng mình có là những chuỗi những điều khó ai tưởng, khó ai làm được. Cái gì cũng có giá của nó. Vậy nên đừng mơ mộng. Nếu có đủ bản lĩnh thì cứ xách balo lên và đi. Nếu nhà giàu thì thôi, không dám gửi thông điệp. Cảm ơn những chiến binh khác đã cùng tôi chinh chiến trên chiến trường này...

>>>Thực tế du học Nhật bản


du học nhật bản trọn gói

du học hàn quốc trọn gói

Du học các nước nói tiếng Anh

Viết bình luận
Chat facebook