Nhật bản cho bạn một cuộc sống tự lập

Chào các bạn.

Mình là học viên Thanh Giang đang sống và làm việc ở Nhật được gần 10 tháng. Những gì mình sắp chia sẻ đây, không phải là kinh nghiệm sống, cũng không phải để so sánh với ai, để cần ai đánh giá. Mà mình viết để mỗi người nhìn xem chúng ta đã làm được gì, và chưa làm được gì.

Mình là con gái, một đứa được cưng chiều từ nhỏ. Lúc trước khi sang Nhật, trứng ốp hình thức ra sao mình không biết, củ hành với củ tỏi, củ gừng và củ nghệ vẫn chưa phân biệt được. Phòng mình lúc nào cũng như cái chuồng lợn , quần áo vứt lung tung và mẹ luôn là người dọn. Mẹ giao cho mỗi nhiệm vụ sáng quét nhà thôi mà hôm nào không nhắc thì y như rằng không bao giờ làm. Giỏi nhất khoản xài tiền cho mua sắm và các cuộc chơi bè bạn. Vâng! Nói ra rất là tệ hại. Một quá khứ không có gì đáng để kể và không nên phô ra cho mọi người biết. Nhưng sự thật phũ phàng đó là thứ mình tự hào lúc này, mình đánh bại nó và thay đổi như điều đó chưa từng tồn tại vậy. Ai rồi cũng thay đổi, đừng nói mình không làm được, hãy nghĩ mình có khả năng!!!

nhật bản giúp bạn tự lập

Mình sang Nhật có thể nói là có khởi đầu may mắn hơn mọi người. Người bạn chị cùng phòng thuê nhà cho. Lúc sang đến nơi thì dẫn đi làm cho hết mọi giấy tờ, mua đồ cần thiết và hướng dẫn cách đi tàu,....
Sau đó được một anh ở trung tâm mình giới thiệu việc cho, và một ng quen nữa giới thiệu một việc khác. Nói khách quan là thế, khi chưa kể ra bị lừa tiền sokai và đi làm 2 lần vào bị đuổi về vì người sokai không có trách nhiệm, khóc như mưa. Tủi thân cùng cực và chỉ muốn về nhà với mẹ. Nghĩ đến cảm giác mình ngốc nghếch, chả làm gì ra hồn, thấy mình vô dụng và tệ hại ấy...

Rồi đi làm, khởi đầu công việc yamato nặng nhọc ấy là một lòng chỉ muốn làm và khẳng định mình làm được. Muốn làm cho bố mẹ không lo lắng. Mỗi lần gọi về là mỗi lần tự hào: con làm tốt nên người ta chỉ cho đẩy trên chuyền với bấm số thôi, không làm gì nặng nhọc cả. Thực tế là những lần gồng người vác vài bao gạo 30kg, hàng vài chục kg cũng vứt lên chuyền ầm ầm như bao thằng con trai khác, xe kéo ngta không cho con gái làm cũng lăng xăng...không phải là bị bắt làm, thực chất con gái làm yamato rất nhàn, chỉ là mình nghĩ đơn giản , đồng lương như nhau mà mình lại đứng chơi trong khi người khác làm đổ mồ hôi, ướt hết áo, có lương tâm không? Mình không làm được điều đó! Rồi chính đó trở thành một trong số ít đứa hiếm hỏi được tất cả chồ chuyền và các anh chị baito quý mến. Đến bây giờ nghỉ rồi mà mọi ng vẫn liên lạc hỏi thăm như em gái. Cứ bảo quay lại làm cho vui. Không có mày nhìn tụi con gái kia đứng ẹo mà ngứa mắt. Cuối cùng của mỗi ngày làm đáng tự hào đó là chỉ muốn ngủ luôn tại ga vì quá mệt, tóc tai quần áo đi làm như đi chợ, chả chải chuốt, son phấn gì, nhưng lại trở thành niềm vui từ lúc nào.

Rồi việc thứ hai. Làm dọn dẹp quán ăn. Nước khử trùng, rửa bát các thứ ăn nát hết da tay. Tay phồng rộp lên, đỏ ửng hết cả. Xong nổi đốm, mặt thì mụn đầy, mãi không hết. Thật tình lúc đó cứ nhìn tay rồi nghĩ: tay con gái đây à, chỉ muốn kết thúc mọi thứ. Nhưng khi muốn kết thúc lại nghĩ lại, bao nhiêu người ngoài kia làm được, tại sao mình bỏ cuộc. Hèn!!!

Rồi đó, cả tuần làm đêm đến sáng, chả mấy chốc mà mặt hốc hác, mắt thâm quầng, chẳng mấy chốc trí nhớ như bà lão 80. Sức khỏe ngày càng yếu dần, tay chân đơ đơ, run run...

Tiếng tốt lên tý, mình xin đi làm horu quán ăn, tiếp xúc với người nhật nhiều nên tiếng nhật cũng tốt lên lúc nào không biết nữa. Nói được nhiều hơn, vui hơn, và muốn đi làm hơn. Đương nhiên khởi đầu cũng không ít lần bị chửi, khóc vì bị người khác chơi xấu khi chưa có kinh nghiệm...

Nhưng mà bạn ạ, ai cũng có những khởi đầu như thế mới làm nên thành công hôm nay, mới ngồi đây gõ ra những lời đáng để nói ấy.

Nhìn lại 10 tháng qua, bố mẹ không bao giờ nhắc đến, nhưng cảm giác gửi tiền về như thể mình nuôi được gia đình rồi ấy, cảm giác làm cho bố mẹ không lo lắng nữa, rằng con bố mẹ đã và đang yêu bố mẹ, hiểu cảm giác bố mẹ làm ra đồng tiền cực khổ nuôi con thế nào...Mỗi tháng làm ra một khoản tiền đủ để học năm sau và gửi một chút về cho gia đình. Còn lại trang phí sinh hoạt. Từng là đứa ăn xài nên mua sắm nhiều là điều không tránh khỏi, nhưng dần dần tự hiểu và kiềm chế lại. Và cũng nghĩ, nếu ở Việt nam, bao giờ mới cho bố mẹ được tiền và số tiền đó từ sự trưởng thành mà mỗi ngày học được ở đây.

Chưa bao giờ cảm thấy hối hận khi sang đây, mỗi ngày nghe các bạn than thở, cảm thấy không biết các bạn đang nghĩ gì, đang làm gì??? Vâng, một đứa tệ hại như mình, không có gì đáng tự hào với ai, cũng không bằng rất nhiều người may mắn và giỏi giang hơn, nhưng luôn biết rằng nơi này đã mang lại những gì.

Vậy nên, bớt than thở lại, bớt chơi lại, bớt ăn xài lại, bớt nghĩ tiêu cực lại, thay vào đó hãy phấn đấu đi. Đứng lên và làm việc như một thằng con trai mạnh mẽ và nghị lực. Cứ nghĩ mình con gái chân yếu tay mềm thì không làm nên việc đâu. Hãy nghĩ xem mỗi tháng mình có thêm được những gì trong đầu, và cần học những gì, đừng bao giờ nghĩ mình đủ trưởng thành để hiểu mọi chuyện.
Cảm ơn và xin lỗi đã làm mất vài phút của mọi người.
Cố lên những chiến bình!!!!

                                                                                                                                  Tác giả: Diệu Phúc

Mời bạn cùng than gia cộng đồng du học để cùng trao đổi nhằm hiểu hơn cuộc sống của du học sinh

Link group tham gia trao đổi hoặc click ảnh: https://www.facebook.com/groups/hotroduhocnhatban

Hỏi đáp về du học Nhật Bản

Hỏi đáp về du học Nhật BảnRất vui khi được trao đổi và trả lời những câu hỏi của các bạn về việc du học hiện nay

du học nhật bản trọn gói

du học hàn quốc trọn gói

Du học các nước nói tiếng Anh

Viết bình luận
Chat facebook