Du học sinh tại Nhật Bản cuộc sống ra sao?

Đôi khi dưới những bài viết của tôi, ngoài những người ủng hộ, chia sẻ, vẫn còn đâu đó những lời nói ấm ức, hận đời, hận người, hận cái đất nước suốt một đời vẫn cứ đó áp bức bóc lột chẳng khác nào trong thời chiến. Nhưng tuyệt nhiên, họ chẳng mấy ai quay về Việt Nam cả. Họ vẫn ở cái đất nước mà họ cho là bẩn thỉu ấy, lẫn trong những đám đông mỗi sáng, mỗi tối đi - về chẳng ai quan tâm ai. Tôi cũng đã từng như thế, có lắm lúc thoáng qua, cái suy nghĩ làm người ta chùn bước, về sự cô đơn ăn mòn trái tim mỗi tối một mình quạnh hiu.

Tôi cũng đã từng khóc mỗi ngày, nhớ gia đình, nhớ tình yêu thương, nhớ những nụ cười ấm áp , những cuộc chơi ngập tràn hạnh phúc. Nhớ chính mình - của ngày xưa...Tôi cũng đã từng bị lừa tiền sokai việc, nhưng không thể đi làm; cũng đã từng nghe không biết bao lần chồ nó chửi cho thậm tệ chả muốn đến nữa; cũng từng dán miếng giảm đau khắp người, chảy máu cam, sốt đến chả còn tỉnh táo, vẫn lết đến Yamato bốc vát mỗi đêm; cũng từng, từng chỉ ngủ 2 tiếng mỗi ngày, chỉ vì nợ vẫn chưa trả đủ. Mỗi ngày ngủ ở nhà wc công cộng, ở chân cầu thang ga Shinjuku chờ đến giờ vào làm chỗ tiếp theo. Làm đến nỗi chả còn nhớ thời gian, chả phân biệt nổi sáng hay tối, chả thể biết mình đang sống để tồn tại hay để chết...

cuộc sống du học sinh nhật bản ra sao

Ai cũng vậy, cuộc sống của ai cũng có những nỗi khổ riêng, cũng có những thứ người ta chẳng bao giờ muốn nhắc đến, nó giống như nỗi ám ảnh của những giấc mơ kinh dị. Nhưng mà, đời người, chẳng có ai thành công mà không trải qua thử thách (trừ khi bạn là con ông cháu cha, hay nhà thiên tài) chả con đường nào trải thảm đỏ hay hoa hồng cho bạn đi nếu bạn không phải là người đặc biệt. Vậy nên để mà nói, than khổ kể nghèo, thì đầy những người thành công họ có thể làm bạn rơi nước mắt khi kể về thời lập nghiệp của họ. Đầy người mồ côi cả cha lẫn mẹ, đầy người còn ăn cả rác để tồn tại, có những người còn khiếm khuyết về cơ thể...nhưng thay vì ngồi than vãn về số phận, thì họ lại đứng lên để sống tiếp, và rồi trở thành tấm gương về sự nỗ lực mà cả thế giới phải ngã mũ thán phục. Còn các bạn, đừng lấy cái nhìn phiến diện của mình ra để đánh giá về vấn đề. Các bạn sẽ tự mình huỷ hoại bản thân mà thôi.

Thật ra mà nói, ở đâu cũng có điểm tốt, điểm xấu. Nhật Bản cũng không phải là hoàn hảo, cũng còn tồn tại những vấn đề mà chính người Nhật cũng không thể giải thích được. Cũng có những tệ nạn kinh hoàng đến rợn cả tóc gáy, có những ưu tiên cho người dân của họ hơn người ngoại quốc, có những bất mãn không thể nói hết bằng lời. Có chứ!!! Nhiều là đằng khác. Nhưng mà, thay vì nhìn vào những điểm tiêu cực, tôi muốn nghe các senpai có thể kể về những điều tích cực, chính bản thân đã trải qua ở đất nước này, để mọi người có thể giữ cho mình nhiệt huyết mà cố gắng phấn đấu hơn !!! Cố lên hỡi những chiến binh!

Tác giả

Du học sinh Thanh Giang: Diệu Phúc

chi phí du học nhật bản

chi phí du học hàn quốc

Du học các nước nói tiếng Anh

 

Viết bình luận
Chat facebook